Nếu bạn thấy Lộ trình Người lớn học bơi hữu ích,

An có để sẵn một góc nhỏ chia sẻ vài món đồ bơi và trang phục An đang dùng trong quá trình tập và viết.

Ghé xem nếu bạn cần →

Ghi chú nhỏ: Một số liên kết mang tính tiếp thị liên kết, giúp An duy trì blog và tiếp tục chia sẻ nội dung miễn phí.

Xóm nước mùa xa - Tập 1: Cái kính bơi bỏ quên

An cười rồi úp mặt xuống nước. Mọi âm thanh bên ngoài biến mất. Chỉ còn tiếng ù ù quen thuộc. Khoảnh khắc đó lúc nào cũng giống nhau.
Series truyện ngắn Xóm nước mùa xa - Tập 1: Cái kính bơi bỏ quên. Chiều đó trời âm u như sắp mưa. Con đường trước hồ bơi thị trấn còn đọng nước từ trận mưa hồi trưa... Đón đọc những mẩu chuyện nhỏ ven hồ bơi cùng Chuyện Của An.
Series Truyện Ngắn: Xóm Nước Mùa Xa

Tập 1: Cái Kính Bơi Bỏ Quên

Chiều đó trời âm u như sắp mưa.

Con đường trước hồ bơi thị trấn còn đọng nước từ trận mưa hồi trưa. Mấy chiếc lá me ướt dính đầy dưới bánh xe. An dựng chiếc Wave cũ trước cổng hồ, tháo cái nón bảo hiểm bạc màu ra rồi đứng nhìn mặt nước một hồi mới vô.

Hồ bơi giờ này chưa đông. Mùi clo trộn với mùi bánh tráng nướng từ xe đẩy ngoài cổng bay vô nghe kỳ cục mà quen.

Tâm đang ngồi trên ghế nhựa, một chân gác lên thành hồ, miệng ngậm cây cà rem đậu xanh. Thấy An, nó nhướng mày.

– Ê. Nay đi sales sớm dữ?

An quăng cái balo xuống ghế.

– Bị khách boom kèo.

– Tội nghiệp thằng đẹp trai.

– Mày thôi cái miệng đi.

Tâm cười hề hề rồi quăng cho An cây cà rem còn nguyên giấy gói.

– Ăn hông? Tao mới mua hai cây. Bữa nay ông bán kem chạy ngang giống hồi nhỏ ghê.

An bóc cây kem ra. Kem mềm chảy xuống tay chút chút.

– Tự nhiên nhớ hồi xưa.

Hồi còn nhỏ, chiều nào tụi trong xóm cũng rủ nhau tắm sông. Đứa nào có hai ngàn là cả đám bu lại mua kem cây ăn chung. Có bữa nước lớn, vừa ăn vừa ngồi trên cầu nhìn lục bình trôi.

Giờ đám đó đi Bình Dương hết trơn. Có đứa lấy vợ. Có đứa mất liên lạc. Có đứa nghe nói nợ nần đâu trên Sài Gòn. Còn An vẫn ở đây. Vẫn cái hồ cũ này.

***

Một đám con nít chạy ùa vô. Tâm đứng bật dậy thổi còi.

– Từ từ coiiii! Đứa nào chạy nữa tao đá xuống hồ bây giờ!

Một thằng nhóc lỡ trớn té cái "bẹp" xuống ghế nhựa. Cả hồ cười muốn bể nước. Thằng nhỏ quê quá đứng dậy phủi đít:

– Con chưa xuống nước mà sao ướt nhục dữ vậy chú Tâm...

Tâm cười tới sặc.

– Thôi xuống thay đồ lẹ đi cha nội.

Không khí trong hồ bắt đầu sống lên. Tiếng nước. Tiếng la. Tiếng dép kéo lẹt xẹt. Tiếng bà bán bắp luộc ngoài cổng rao vọng vô. An ngồi nhìn mà thấy lòng mình dịu xuống chút. Có nhiều ngày kỳ lạ thiệt. Chỉ cần ngồi gần nước là thấy dễ thở hơn.

An thay đồ rồi xuống hồ.

Cái quần jammer đen cũ đã bạc màu nhẹ ở hông. Hồi trước An mua đại trên mạng vì thấy rẻ, ai ngờ mặc riết thành quen. Vải ôm vừa đủ, không nặng nước như mấy loại ngoài chợ. Tâm từng chọc:

– Mày mặc cái quần này riết tao tưởng đồ gia truyền.

An cười rồi úp mặt xuống nước. Mọi âm thanh bên ngoài biến mất. Chỉ còn tiếng ù ù quen thuộc. Khoảnh khắc đó lúc nào cũng giống nhau. Như thể cả thế giới đứng xa mình ra một chút.

Bơi được vài vòng thì trời đổ mưa.

Mưa rơi lộp bộp xuống mặt hồ. Đám nhỏ khoái chí la um trời. Tâm đứng bên thành hồ chửi vọng xuống:

– Ê đừng có há miệng uống nước mưa nghen tụi quỷ!

An bật cười dưới nước. Từ nhỏ tới lớn, Tâm vẫn y chang vậy. Hung dữ bằng miệng thôi.

***

Gần tám giờ, hồ bắt đầu vãn. Mưa cũng ngớt.

An lên bờ ngồi lau tóc thì thấy trên ghế kế bên có cái kính bơi bị bỏ quên. Loại kính màu đen, dây còn mới. Không phải đồ rẻ tiền ngoài chợ. An cầm lên ngó ngó. Tâm đi ngang.

– Ai bỏ quên hả?

– Chắc vậy.

– Để đó mai người ta quay lại lấy.

An gật đầu. Nhưng không hiểu sao vẫn cầm cái kính thêm một lúc. Có những món đồ nhìn vô tự nhiên thấy buồn. Giống như nó đang chờ ai.

Dì Hường ngoài quán đang nấu mì gói. Mùi hành phi thơm bay tận vô hồ.

– Hai đứa ăn hông? Tao mới nấu nồi nước.

Tâm đáp lớn:

– Có! Cho con tô nhiều bò viên nghen dì!

Dì Hường nguýt.

– Mày ăn thấy ghê. Người đâu như cái lu nước.

An cười rồi đi ra quán ngồi. Ngoài đường mưa còn lâm râm. Một chiếc ghe máy chạy ngang dưới sông phía sau hồ, tiếng nổ "bành bạch" vang trong đêm nghe quen tới lạ.

Dì Hường bưng tô mì xuống.

– Nay bán được hông con?

An thổi mì.

– Bình thường dì.

Dì ngồi xuống cái ghế thấp kế bên, thở dài cái thượt.

– Hồi xưa xóm này tối nào cũng đông nghen. Người ta đi bơi xong ngồi đầy ngoài đây. Giờ tụi nhỏ rành điện thoại nhiều hơn biết lội nước.

Không ai nói gì thêm. Tâm vẫn cúi đầu ăn ào ào. Xa xa có ai mở bài bolero cũ. Tiếng ca sĩ rè rè theo gió bay qua mặt sông. Người lớn ở quê là vậy, họ hay giấu mớ tâm sự lổn nhổn dưới mấy câu nói bâng quơ.

***

Lúc về, An mới nhớ mình còn cầm cái kính bơi. Nó nằm im trong túi áo khoác, còn hơi lạnh.

An đang định bỏ cái kính vô cốp xe thì khựng lại. Bên trong dây kính có khắc mờ một cái tên: “Vy”

An dựng xe trước cầu nhỏ cạnh hồ rồi đứng nhìn mặt nước dưới chân. Đèn đường vàng cũ phản xuống dòng sông đục nhẹ. Đêm đó gió sông thổi hơi lạnh. Cái khăn bơi treo trước xe lâu lâu bay đập nhẹ vô tay lái...

Cám ơn bạn đã chọn đọc tới đây cùng An giữa hàng triệu nội dung ngoài kia.

#xomnuocmuaxa #truyenngan #chuyencuaan #boiloi
(Truyện phóng tác - Bản quyền bài viết và hình ảnh thuộc Chuyện của An)

Post a Comment

Cám ơn bạn đã để lại bình luận. An sẽ xem và phản hồi sớm nhất có thể. Trân trọng.
© Chuyện của An. All rights reserved. Developed by Jago Desain