Chuyện của An
"Làng hủ tiếu gõ"
An hay gọi vui mấy khu đó là làng hủ tiếu gõ. Nghe cái tên là thấy có mùi An liền.
Nay tự nhiên có việc đi ngang một khu xóm trọ cũ. Đập vô mắt là nguyên một hàng xe hủ tiếu gõ, chắc cũng gần chục chiếc. Mấy cô chú đang nấu nấu, nêm nếm, chuẩn bị cho buổi buôn bán chiều nay. Hình như đa số các cô chú đều quê Quảng Ngãi.
Khung cảnh nhìn quen lắm — y như hồi xưa ở quê mỗi lần có tiệc, hàng xóm tụ tập, mỗi người một tay. Mồ hôi nhễ nhại, mà ai cũng cười cười, nói chuyện rôm rả.
Đứng đó tự nhiên An nhớ mùi tô hủ tiếu gõ hồi còn ôn thi đại học.
Tiếng gõ mỗi đêm khuya — nghe là biết có đồ ăn nóng sắp tới. Hình như hồi đó 2 ngàn một tô.
Mấy lát thịt mỏng dính, mỏng kiểu như lá lúa — chắc phải nghệ nhân mới cắt được vậy. Hùi xưa còn có tin đồn nấu bằng giun đất, nhưng kệ, nó bổ mà, kkk.
Ăn không phải vì ngon xuất sắc. Mà vì đúng lúc. Đúng hoàn cảnh. Đúng cái bụng đói cồn cào và cái đầu đang căng thẳng vì bài vở thi cử.
Giờ nhiều khi đi tìm ăn lại, đủ loại hủ tiếu gõ mới, sạch sẽ hơn, đầy đặn hơn, thịt thà nhiều hơn. Nhưng cái cảm giác ngày đó… hình như không còn nữa.
"Có những hương vị không nằm trong tô, mà nằm trong ký ức. Nên càng lớn, mình càng ăn bằng nhớ nhiều hơn là bằng miệng."
Cám ơn bạn đã chọn đọc tới đây cùng An trong hàng triệu nội dung hấp dẫn ngoài kia... 🌿

Cám ơn bạn đã để lại bình luận. An sẽ xem và phản hồi sớm nhất có thể. Trân trọng.