Chuyện của An
"Hai bóng đèn 6 tấc và cái giá của thời gian"
Hồi đó An còn nhớ rõ cảnh thắp đèn dầu. Tối tới là ánh đèn leo lét, gió thổi cái là tắt, phải lấy tay che lại. Rồi một ngày trong xóm có ông chú mua được cái máy phát điện.
Chú kéo dây cho cả xóm xài chung. Mỗi tháng đóng 10 ngàn thì phải. Mà chỉ được xài đúng hai bóng đèn 6 tấc, mở từ 6 giờ tới 9 giờ tối. Hết giờ là tắt.
Lịch Sinh Hoạt Xóm
- 💡 18:00 - Có điện sáng trưng
- 📚 Học bài, ăn cơm, nói chuyện
- 🚫 21:00 - Tắt máy, đi ngủ
Ta nói… lúc đó thấy phê gì đâu. Giờ nào việc nấy. Có điện thì học bài, nói chuyện, ăn cơm. Hết giờ thắp đèn là leo lên giường ngủ liền. Sáng dậy sớm, lo ra đồng, rồi đi học. Cuộc sống nghèo, mà… dui.
- Luật xóm lúc đó nghiêm lắm.
Giờ nghĩ lại thấy vui. Muốn trả lại đúng giá trị của thời gian tưởng dễ mà khó ghê.
Ăn cơm cũng coi điện thoại. Ngồi cà phê với nhau cũng cúi đầu coi điện thoại. Im lặng chút là thấy… thiếu thiếu.
Nhiều khi An nghĩ, giờ làm một người bình thường, sống đúng giờ, đúng việc, không bị kéo đi bởi cái màn hình nhỏ xíu… khó vô cùng, kkk.
"Thời gian ngày xưa trôi chậm, vì lòng người thảnh thơi. Thời gian bây giờ trôi nhanh, vì lòng mình bận rộn với những thứ vô hình."
Cám ơn bạn đã chọn đọc tới đây cùng An trong hàng triệu nội dung hấp dẫn ngoài kia... 🌿

Cám ơn bạn đã để lại bình luận. An sẽ xem và phản hồi sớm nhất có thể. Trân trọng.