Chuyện của An
"Người nhà quê và cái thói quen vỗ chân 3 cái trước khi lên giường"
Trên chuyến xe đò về quê, An ngồi cạnh một ông chú nói chuyện không dứt. Chú kể đủ thứ chuyện trên đời, từ ruộng vườn, xóm giềng cho tới chuyện đi dạy.
Nghe hồi lâu An mới giật mình biết — chú là “đại gia”, nhưng theo cách rất… bình thường. Chú là giảng viên thỉnh giảng cho mấy trường đại học quốc tế. Cứ hai tuần hoặc một tháng lại về quê thăm ba mạ (cách gọi mẹ của người miền Trung).
An hỏi vu vơ:
— "Chú không rước ông bà lên ở chung cho tiện sao?"
Chú cười hiền:
— "Thử rồi con. Ông bà thương cháu lắm, nhưng lên ở không quen. Ở trên đó, nhìn mặt con cháu hoài là thấy mình… mất tự do."
Vậy là chú xây lại căn nhà dưới quê. Để ba mạ được sống đúng nhịp của mình.
Vẫn cái thói quen trước khi ngủ phải đạp hai chân vào nhau ba cái rồi mới chịu lên giường. Mệt thì nghỉ, không làm phiền ai. Ngày ngày lê la hàng xóm, uống trà, tán dóc, cười thoải mái.
Chú nói một câu An nhớ hoài:
— "Đó mới là cuộc đời của họ. Không phiền con, không phiền cháu — là họ vui rồi."
Xe chạy tiếp, An ngồi yên nhìn ra cửa sổ.
"Hóa ra, thương không nhất thiết là giữ người ta bên cạnh. Đôi khi, thương là để họ được sống đúng như cách họ quen sống cả đời."
Cám ơn bạn đã chọn đọc tới đây cùng An trong hàng triệu nội dung hấp dẫn ngoài kia... 🌿

Cám ơn bạn đã để lại bình luận. An sẽ xem và phản hồi sớm nhất có thể. Trân trọng.